Chuyển đến nội dung chính

Nghệ nhân Khmer nặng nghiệp đờn ca

(TBKTSG Online) - Chiều cuối tuần, trong căn nhà nhỏ ở Ô Môn, Cần Thơ, người nghệ sĩ mái tóc hoa râm tâm tình về đời ca, nghiệp diễn: “Dù khó khăn cỡ nào tôi cũng chẳng bao giờ bỏ đờn ca bởi mình như tằm trót vương tơ rồi”.
Ông là nghệ nhân Đào Xinh, ở quận Ô Môn, TP. Cần Thơ, người được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Nghệ nhân ưu tú năm 2019.
Nghệ nhân ưu tú Đào Xinh (ngoài cùng bên trái) biểu diễn cùng các nghệ nhân của Cần Thơ. Ảnh: Duy Khôi
“Ca ra bộ” là bước phát triển mới của đờn ca tài tử, tiền đề cho sân khấu cải lương. Nghệ nhân không còn ngồi hoặc đứng để ca mà còn ra động tác, điệu bộ sao cho phù hợp với nội dung bài ca. Bây giờ không còn nhiều nghệ nhân theo đuổi cách trình diễn này, và để thành danh lại càng khó.
Vậy nhưng nghệ nhân Đào Xinh bao năm qua vẫn trọn lòng với đờn ca tài tử, vẫn khóc - cười cùng “ca ra bộ”.
“Nghề chính của tôi là hớt tóc, còn ca hát là nghiệp. Hơn 45 năm qua tôi lấy nghề nuôi nghiệp”, ông chia sẻ về đời nghệ sĩ của mình như vậy. Sáu mươi lăm tuổi đời, người nghệ sĩ dân tộc Khmer quê Ô Môn vẫn hào sảng, duyên dáng trên sân khấu, vẫn dí dỏm, tiếu lâm giữa đời thường. Ông nói đó là “cái duyên trời cho”.
Ông Xinh lớn lên từ vùng đất giàu truyền thống đờn ca ở Ô Môn. Hơn 10 tuổi ông có dịp ngồi cùng chiếu đờn ca tài tử với các danh cầm, danh ca có tiếng thời bấy giờ như Sáu Lùn, Năm Thơm, Thanh Điền… và đã biết ca một số bài bản vắn.
Nghệ nhân Đào Xinh nhận danh hiệu Nghệ nhân ưu tú. Ảnh: Duy Khôi
Năm 18 tuổi, ông được người anh truyền nghề hớt tóc mưu sinh nhưng hễ rảnh việc là ông lại tìm đến đờn ca. “Tối bữa nào có đờn ca, nhìn trời đứng bóng là không bụng dạ nào hớt tóc được nữa”, ông Xinh nhớ lại.
Là người gắn bó từ khởi đầu đến kết thúc mô hình Thuyền văn hóa của Ô Môn, Cờ Đỏ…, ông nhớ như in kỷ niệm khi ca hát bồng bềnh trên con nước. Các đồng nghiệp có thể ăn, ngủ trên thuyền để hát phục vụ dài ngày nhưng ông thì ban ngày phải về tiệm hớt tóc, xế chiều lại vội vã đạp xe hàng chục cây số đến thuyền để hát.
Và còn những kỷ niệm như hát phục vụ phong trào đào kinh mương thủy lợi, sân khấu là bờ đê, con đập, nghệ sĩ hát trong sự say sưa thưởng thức của khán giả, dù đã mấy mươi năm nhưng ông vẫn không thể nào quên.
“Thấy khán giả còn thích nghe, còn cần tiếng đờn lời ca của mình nên tôi hăng say lắm”, ông tâm sự.
Nghệ nhân ưu tú Đào Xinh nổi tiếng khắp Cần Thơ suốt nhiều năm qua với những vai diễn hài hước, lão mùi. Giọng ca của ông hào sảng, trầm ấm và cương nghị mà giới trong nghề hay nói là “giọng ca khí phách”. Ông còn là một trong những giọng ca tài tử gạo cội của Cần Thơ với những bản Bắc, Bắc Lễ.
Nghệ nhân Đào Xinh biểu diễn cùng các thiếu niên ở Cần Thơ. Ảnh: Duy Khôi
Đặc biệt, sở trường ca theo lối ca ra bộ của Đào Xinh được cả giới đờn ca tài tử Nam bộ nể phục. Ông chia sẻ, vì ca ra bộ là bước tiến của đờn ca tài tử, là bước đệm của cải lương nên ca không chỉ ngọt ngào, trau chuốt mà còn phải “ca như kể”, diễn cảm, kết hợp động tác ra bộ thật đúng điệu. Những tiết mục như “Máu thắm đồng Nọc Nạn”, “Anh Hai tài tử”, “Nối tiếp những chiến công”… do nghệ sĩ Đào Xinh thể hiện đã tạo dấu ấn riêng.
Chiều cuối tuần, trong căn nhà nhỏ ở Ô Môn, người nghệ sĩ mái tóc hoa râm tâm tình về đời ca, nghiệp diễn. “Dù khó khăn cỡ nào tôi cũng chẳng bao giờ bỏ nổi đờn ca bởi mình như tằm trót vương tơ rồi”, ông đưa mắt nhìn mớ tông đơ, kéo, lược treo trên tường, vì mới đây ông đã bỏ nghề hớt tóc do tuổi tác.
Nghề thì bỏ được chứ nghiệp thì ông. Đôi mắt ông sáng lên khi nói về điều đó. Ông kể, lần cùng đoàn nghệ nhân Cần Thơ tái hiện không gian chợ nổi Nam bộ ở Hà Nội năm 2015, khi thấy ông ngồi trên xuồng hớt tóc cho khách, ai cũng tò mò: “Ông ấy hớt thật hay đùa thế?”. Đã vậy, khi hớt tóc xong, ông lại “phi” qua chiếc ghe chài kế bên cất giọng ca tài tử khiến ai cũng trầm trồ và ông cho đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất.
Gần 45 năm ca hát, không biết bao thế hệ học trò do nghệ nhân người dân tộc Khmer Đào Xinh chỉ dạy đã trưởng thành, cùng hàng chục huy chương cấp toàn quốc, khu vực trao tặng cho ông, mới đây nhất là danh hiệu Nghệ nhân ưu tú. Đó là phần thưởng xứng đáng dành cho một nghệ sĩ tận tâm.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Nghệ nhân tài hoa của nghề đúc đồng xứ Huế

TBV - Sinh ra trong một gia đình có truyền thống nhiều đời đúc đồng ở TP. Huế (Thừa Thiên - Huế), năm 1954 vừa tròn 16 tuổi, Nguyễn Văn Sính phải nghỉ học vì hoàn cảnh gia đình. Từ đó, anh theo bố làm nghề đúc đồng. Bố ông là cụ Nguyễn Đình Toại, một tay đúc đồng nổi tiếng của Huế thời bấy giờ. Cụ từng đúc bộ lư “Tứ Tuần Đại Khánh”cho vua Khải Định, đúc 6 vạn quan tiền cho vua Bảo Đại, được vua Bảo Đại tặng chức tước “Cửu phẩm”. Do ảnh hưởng bởi uy tín nghề nghiệp của bố, lại năng động, ham tìm tòi học hỏi nên ông Sính sớm thành thạo công việc. Năm 1963 ông được bố tin tưởng giao làm chủ cơ sở đúc đồng nổi tiếng của Huế, có tên “Nam công thương cuộc” ở đường Bùi Thị Xuân. Với bản tính điềm đạm, thích học hỏi, biết lắng nghe ý kiến của mọi người nên tên tuổi của ông sớm được nhiều người biết đến.  Năm 1963 ông được Giáo hội Phật giáo tỉnh Thừa Thiên - Huế trợ duyên đúc “Bánh xe pháp luân” bằng đồng không rỉ, đặt ở đài Thánh tử đạo (cạnh cầu Trường Tiền - Huế ). Năm 1973 ở Ni...

Cầu gỗ dài nhất Việt Nam hồi sinh sau lũ: 'Người nhái' lặn sông đóng cọc dựng cầu

  Sau khi bị lũ cuốn trôi, cây cầu gỗ dài nhất Việt Nam ở Đắk Lắk đang dần thành hình. 'Người nhái' lặn sông, đóng cọc gỗ dựng cầu, quyết tâm hoàn thành trước Tết Nguyên đán 2026. Cây  cầu gỗ dài nhất Việt Nam  ở  Đắk Lắk  do người dân góp tiền, góp công xây dựng nhằm rút ngắn thời gian di chuyển từ phường Xuân Đài sang xã Tuy An Đông. Thay vì phải đi vòng hơn 10 km, quãng đường giữa 2 địa phương này chỉ còn khoảng 1 km nhờ cây cầu gỗ Ông Cọp này (thuộc thị xã Sông Cầu, tỉnh Phú Yên cũ). Cầu gỗ dài nhất Việt Nam đang được người dân dựng lại sau mưa lũ ẢNH: HỮU TÚ Từ nhiều năm qua, cây cầu gỗ Ông Cọp được xem là tuyến giao thông huyết mạch giúp người dân hai bên bờ sông qua lại, giao thương và phục vụ đời sống hằng ngày. Tuy nhiên, trong đợt bão số 13 (bão Kalmaegi), cây cầu bị nước lũ cuốn trôi, chỉ còn trơ lại vài cọc gỗ. Khi di chuyển dọc quốc lộ 1 nhìn về hướng biển,  cây cầu gỗ dài nhất Việt Nam  đang dần nên hình khi người dân địa phương cật lực g...

Phục dựng lại cổng làng Mông Phụ tại bảo tàng nghìn tỷ

  Bảo tàng Hà Nội đang phục dựng lại cổng làng Mông Phụ tại không gian sân vườn.  Ca sĩ Duy Mạnh bị Cục NTBD giám sát sau phát ngôn nhạy cảm Diễm My: Nhan Phúc Vinh sống khép kín không giống như Thanh Sơn Thanh Sơn, Quỳnh Kool lọt đề cử VTV ấn tượng Cổng làng Mông Phụ (Đường Lâm, Sơn Tây, Hà Nội) được được GS. KTS Ejima Akiyoshi phục dựng dựa trên cơ sở các số liệu đo đạc rất công phu. Mô hình tại Bảo tàng Hà Nội được làm bằng loại gỗ quý bách hội của Nhật Bản và gỗ ramin (Đông Nam Á) làm cột tròn với kích thước rộng 90, sâu 60, cao 63, bằng tỷ lệ 1/10 so với kích thước thật. Đặc biệt các cấu kiện của mô hình rất chi tiết và có thể tháo ra, lắp vào phục vụ tập huấn tu bổ, giảng dạy.         Cổng làng Mông Phụ thuộc xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Trước đó, một phiên bản khác của cổng làng Mông Phụ cũng đã được Bảo tàng Hà Nội phục dựng lại năm 2014 tại không gian sân vườn. Tháng 3/2017, GS. KTS Ejima Akiyoshi đã trao tặng mô hình cổng làng Mông Phụ nà...